Vài lưu ý khi khởi nghiệp

Tối nay lướt web đọc thấy “Bài học đắt giá của đôi vợ chồng trẻ kinh doanh đồ ăn vặt” trên VnExpress.net. Tôi nghĩ nhiều bạn sẽ sai lầm như đôi vợ chồng ấy nên viết bài này chia sẻ với các bạn. Nhân đây, tôi cũng muốn nói với các bạn rằng: Làm giàu không dễ! Ai nói “Làm giàu không khó!” hoặc là họ có ý động viên bạn hoặc là họ đang lừa bạn.

Bản thân tôi trưởng thành từ hai bàn tay trắng, những gì tôi đang có dù rất nhỏ đều phải trả giá rất nhiều. Và giàu có, hạnh phúc rất mong manh (dễ vỡ). Đôi khi bạn nhìn thấy hay nghe nói ai đó giàu có, hạnh phúc dễ dàng, bạn lầm tưởng họ giàu có, hạnh phúc mà không phải trả giá bất cứ điều gì và niềm vui ấy sẽ theo họ mãi mãi. Sự thật có thể họ đang đánh đổi, khóc thầm hay sẽ gặp bất hạnh trong tương lai.

Tôi không lừa các bạn, bởi các bạn đủ khôn ngoan để hiểu đâu là lời nói thật. Lời nói thật bao giờ cũng khó tiếp nhận, nhưng tiếp nhận rồi sẽ trưởng thành hơn. Các bạn không biết gì về làm giàu cứ viết thư lịch sự, cụ thể, rõ ràng … gửi về địa chỉ chatmasterclub@yahoo.com tôi sẽ trả lời. Chí ít ra thì các bạn cũng nhận thức ra điều gì đó khi tôi phê bình hay bác bỏ quan điểm của các bạn, chứ đừng vội lao vào làm giàu theo bản năng hay những lời hoa mĩ để phải trả giá đắt, hối hận. Mỗi chúng ta chỉ có một lần sống, đó là lí do chúng ta không được có sai lầm!

Dưới đây là nguyên văn bài đăng trên VnExpress:

Trước khi mở ra mô hình phục vụ ăn vặt, tôi làm tư vấn chiến lược về truyền thông với mức lương trên 20 triệu đồng mỗi tháng, còn vợ tôi làm kế toán tổng hợpTừ năm 2013 vợ chồng tôi đầu tư được 16 phòng trọ cho thuê với thu nhập trên 30 triệu. Một nửa trong khoản đầu tư này được vay mượn từ gia đình hai bên, bạn bè và ngân hàng, sẽ hoàn vốn sau 6 năm.

Lương khá, cơ hội thăng tiến trong công việc được xem là tốt, ngoài công việc tư vấn ở các công ty nước ngoài, tôi còn được tiếp xúc với nhiều đối tác giỏi, thậm chí là với CEO của các công ty, tập đoàn. Ngoài ra, tôi còn được đích thân giám đốc công ty dạy dỗ, dìu dắt và đào tạo trong tất cả các dự án lớn nhỏ do mình phụ trách. Thậm chí, mỗi lần anh đi tư vấn ở đâu cũng đưa tôi theo để quan sát học hỏi và trực tiếp truyền dạy những kiến thức, kinh nghiệm. Nếu vẫn duy trì công việc cũ, tôi tin là sau 2 – 3 năm tôi hoàn toàn có thể hoàn thiện các kỹ năng để đủ sức phát triển thành cấp quản lý, giám đốc với mức lương không dưới 2.500USD.

Nhưng mọi thứ hoàn toàn xoay chuyển, bắt đầu từ ý tưởng của vợ tôi. Trong quá trình làm ở văn phòng, cứ tầm khoảng 14h – 17h cô ấy và các đồng nghiệp lại hay “buồn miệng” thèm ăn linh tinh, nhưng lại không biết phải mua ở đâu, vì nếu mua ở các quán vỉa hè, xe đẩy thì cũng rất bất an về vệ sinh, chưa kể đi lại khó khăn … Từ đây, vợ tôi nảy ra ý định nghỉ làm để ở nhà bán đồ ăn vặt online cho dân văn phòng.

Khi vợ chia sẻ với tôi điều này, tôi thấy cũng rất đúng với văn phòng làm việc của mình. Và tôi còn nhận ra một nhu cầu mới là vừa ăn nhẹ vừa “tám chuyện” 5 – 10 phút của dân văn phòng vào giờ chiều để xả stress. Do đó, tôi nhanh chóng ủng hộ và xác định chỉ bán trong thời gian ngắn từ 13h đến 17h mỗi ngày để phục vụ bữa xế cho dân văn phòng, đồng thời chỉ giao hàng online chứ không bán tại chỗ để đỡ bận rộn và vợ sẽ có nhiều thời gian cho gia đình.

Khi vợ đã nghỉ việc ở nhà để chuẩn bị triển khai kế hoạch thì tôi cũng tự tiến hành khảo sát về “nhu cầu ăn vặt của dân văn phòng trong khoảng thời gian 13h – 17h” và kết quả nhận được vượt ngoài mong đợi, đó là nhu cầu rất lớn mà chưa ai làm, hoặc có làm thì cũng chưa tới nơi tới chốn và đã thất bại.

Từ phát hiện trên, tôi quyết định đây không còn là dự án kinh doanh nhỏ của vợ nữa mà chúng tôi sẽ cùng nhau dốc toàn lực để thực hiện ý tưởng này với kỳ vọng sẽ là người tiên phong thành công trong việc cung cấp các bữa ăn vặt, các bữa ăn team building cho dân văn phòng vào khoảng thời gian xế. Do đó, tôi cũng nộp đơn xin nghỉ việc. Cả hai vợ chồng cùng bắt đầu thực hiện ý tưởng này, lấy thương hiệu là Teabreak Express.

An vat

 

Lần làm lại thứ ba này vẫn chưa thành công như mong muốn, nhưng vợ chồng Lê Quốc Kiên vẫn không dừng lại.

Tuy nhiên, khi bắt tay vào triển khai dự án, cả hai vợ chồng đối mặt không ít khó khăn. Chúng tôi không được gia đình, bạn bè … ủng hộ. Mọi người nghĩ cả hai bị điên khi bỏ công việc đang rất tốt ở môi trường chuyên nghiệp để đi làm công việc tẹp nhẹp lượm bạc cắc. Ngay cả giám đốc công ty, người mà tôi coi như thầy, rất hiểu tôi cũng đặt câu hỏi vì sao không biết gì về ẩm thực mà lại dám làm quán ăn? Mà bản thân tôi cũng nhận thấy điều này. Tôi không sành ăn, thậm chí không ăn được nhiều món ăn vặt, dẫn đến không biết công thức món ăn nào.

Nhưng khi đó tôi cũng có lý lẽ riêng cho mình. Chúng ta có thể làm thuê cả đời, trong khi cơ hội làm kinh doanh riêng không dễ “thấy”. Và khi đã “thấy” cơ hội rồi không phải ai cũng “dám nghĩ”, “nghĩ” tới rồi không phải ai cũng “dám làm”, mà đã “dám làm” rồi không phải ai cũng “dám thất bại” để đi tới cùng. Tôi còn trẻ, tôi cần phải làm những gì tôi thích để sau này không phải hối tiếc. Nếu thất bại, tôi sẽ đi làm thuê lại để tích lũy thêm kinh nghiệm và chờ thời tiếp.

Xuất phát điểm môi trường kinh doanh của tôi bình dân, nhưng tham vọng của tôi là phát triển thành một chuỗi quán ăn vặt với mô hình quản lý chuyên nghiệp. Nếu chỉ làm một quán ăn thì không đáng để tôi phải đánh đổi nhiều như vậy.

Vì mới kinh doanh lần đầu, nên tôi triển khai khá cẩn trọng. Từ tháng 6/2014 đến tháng 9/2014, tôi chỉ làm nhỏ tại nhà nhằm thử nghiệm các công thức món ăn; cách vận hành doanh nghiệp, chế biến, giao hàng. Chúng tôi dự tính, bước đầu mỗi ngày nhận được 10 – 15 đơn hàng, doanh thu trung bình 1,5 triệu đồng.

Nhưng kết quả mà hai vợ chồng thu được quá thất vọng, doanh thu trung bình chỉ được 500.000 đồng cho 4 – 5 đơn hàng, trong khi tiền thuê 6 nhân viên (3 nấu bếp, 3 giao hàng) làm từ 13h đến 17h cũng đã 11 triệu đồng. Thức ăn ế bị hủy liên tục làm đội chi phí lên cao. Đáng buồn là 90% khách hàng một ăn không trở lại, trong khi nhân viên thay đổi liên tục, hiệu quả làm việc cực kỳ kém. Đã vậy, gia đình tôi càng gây áp lực, nhưng quan trọng hơn là thiệt hại về tinh thần vì mọi thứ diễn ra trong thực tế khác xa dự tính ban đầu.

Ngồi lại phân tích nguyên nhân, hai vợ chồng mới thấy rằng mình đã phân tích sai nhu cầu và thói quen của khách hàng mục tiêu, cộng với món ăn quá dở, hay bị lỗi như quá mặn, quá ngọt, bảo quản kém …, thêm nữa là thực đơn ít món, giao hàng lâu …

Rút kinh nghiệm và quyết tâm làm lại, chúng tôi quyết định ra ngoài làm để tránh bị gia đình tác động về tinh thần bằng việc thuê một mặt bằng ở quận 1, tuyển 4 bếp, 4 giao hàng và một quản lý. Tổng tiền lương là 22 triệu đồng mỗi tháng.

Mục tiêu lần này của tiệm là tiếp cận tất cả khách hàng mục tiêu bán kính xung quanh quán 1km, phải có được đặt hàng từ 1.000 công ty, giữ được 75% lượng khách hàng có được và bắt đầu có lợi nhuận, hoặc chí ít doanh thu đảm bảo hòa vốn.

Sau một thời gian, sơ kết lại, hoạt động kinh doanh lần này có tốt hơn, doanh thu trung bình mỗi ngày 2,5 triệu đồng cho 15 – 20 đơn hàng, giảm 70% tỷ lệ thức ăn hủy so với giai đoạn một. Đáng mừng là 70% đơn hàng được giao trong 30 phút, 20% trong 30 – 45 phút, 10% giao trên 45 phút và có được đặt hàng từ 700 công ty … Tuy nhiên gia đình tôi lại ngày càng gây áp lực vì kết quả vẫn là lỗ (thiệt hại 45 triệu trên tổng số 120 triệu đồng đầu tư), và thời gian dành cho quán nhiều, từ 8h đến 19h mỗi ngày.

Lần này chúng tôi thật sự bắt đầu nghi ngờ bản thân vì mọi thứ tính toán vẫn còn cách quá xa so với thực tế. Tiếp tục ngồi lại mổ xẻ, hai vợ chồng mới thấy đồ ăn vẫn chưa ngon, chưa có gì đặc sắc, thực đơn không đủ phong phú, chưa tối đa hóa được năng suất của nhân viên nên 30% số lượng đơn hàng vẫn giao trễ hơn 30 phút … Ngoài ra, tôi còn phát hiện một số lý do khách quan từ việc đặt hàng theo nhóm. Ví dụ, 10 người ăn, chỉ một người không hài lòng là cả nhóm bị ảnh hưởng theo và người đại diện đứng ra gọi đặt món sẽ không gọi lại nữa.

Từ đây, tôi tiếp tục rút ra kinh nghiệm rằng dân văn phòng cực kỳ khó tính trong vấn đề ăn uống, nên món ăn phải thật ngon và thực đơn phải đa dạng để họ đổi món. Bên cạnh đó phải chú ý tới từng chi tiết để hạn chế những lỗi rủi ro thường gặp phải khi giao. Cần tập trung vào các món ăn ít bị ảnh hưởng do thời gian ăn và khoảng cách giao hàng. Cải thiện cách bảo quản món ăn khi giao hàng nhằm hạn chế việc giảm chất lượng hàng …

Bên cạnh giao hàng, cần tăng năng suất sử dụng mặt bằng để tận dụng khách hàng tại chỗ, đồng thời phát triển thêm chi nhánh mới nhằm rút ngắn khoảng cách giao hàng và có không gian bếp tốt hơn…

Quyết bung hết sức cho lần làm lại thứ ba này, bắt đầu từ tháng 1/2015 tôi mở thêm chi nhánh lớn hơn ở quận 3, phát triển nhân sự lên thành 22 người, trong đó tập trung nhiều hơn cho đội ngũ bếp. Riêng tiền thuê mặt bằng và trả lương nhân viên mỗi tháng lên tới 93 triệu đồng.

Tôi tiếp tục đặt ra mục tiêu phải rút ngắn khoảng cách đến tất cả văn phòng ở quận 1, quận 3 trong phạm vi tối đa 1,5km. Có được đặt hàng từ 1.500 đến 2.000 công ty. Tôi cũng chủ động tiếp cận thêm đối tượng khách hàng mới là sinh viên để phát triển thêm mảng bán tại chỗ, trong đó tận dụng lợi thế mặt bằng đối diện trường học để có lượng khách hàng sẵn có.

Với đầu tư bài bản như thế này, tôi tự tin hướng tới mục tiêu có doanh thu 10 triệu đồng mỗi ngày, trong đó 4 triệu là giao hàng, 6 triệu bán tại chỗ.

Rất may, sau 4 tháng hoạt động, đến nay doanh thu trung bình một ngày của tôi đã đạt mức 6 – 6,5 triệu đồng, tiệm cận mức hòa vốn mà tôi tính toán là 7 – 8 triệu đồng. Nhưng từ đây cũng phát sinh thêm một số vấn đề là khó quản trị tốt cùng lúc hai điểm kinh doanh. Sau khi cân nhắc, tôi quyết định đóng cửa tiệm ở quận 1. Bên cạnh đó, tôi thấy việc bán tại chỗ khác quá xa với giao hàng; khách hàng sinh viên cũng khác với khách văn phòng, dẫn đến khủng hoảng việc quản trị để phục vụ được cả hai nhóm khách hàng và chạy song song hai hình thức bán hàng. Ngoài ra, thực đơn quá dàn trải nên phát sinh nhiều lỗi mới, trong khi lỗi cũ chưa xử lý kịp …

Tổng kết lại, hai vợ chồng vẫn thiệt hại 150 triệu đồng trên tổng số 300 triệu đồng đầu tư lần này. Từ đây, chúng tôi bắt đầu đuối vốn do cả 2 vợ chồng đã thất nghiệp hơn 10 tháng mà vẫn phải vay nợ bù lỗ để đầu tư ban đầu và duy trì quán. Chưa kể áp lực vì lượng công việc tăng đột ngột gấp 3 – 4 lần khiến chúng tôi phải ra khỏi nhà làm việc từ 5h đến 23h mỗi ngày. Lúc này vợ tôi đang mang bầu 7 tháng vẫn không được nghỉ ngơi, ngay cả việc khám thai cũng phải đặt lịch 22h đêm mới đi được …

Giờ đây, tôi mới thấy mình cần có đối tác cùng làm để san sẻ công việc, tài chính và ủng hộ tinh thần. Ngoài đội ngũ bếp, phục vụ, giao hàng, cần phát triển thêm bộ phận văn phòng để quản trị tốt hệ thống và có thời gian đầu tư cho truyền thông và phát triển chiến lược.

Nhưng trước khó khăn đè nặng này, tôi thấy tinh thần và bản lĩnh của mình ngày càng cao, dần vượt qua được các áp lực, thử thách. Hơn nữa, phân tích kỹ, tôi thấy tốc độ phát triển, phản hồi của khách hàng và chất lượng của công ty mình so với đối thủ cạnh tranh trên thị trường dần tích cực. Điều này làm tăng thêm ý chí và niềm tin. “Đích của con đường đang đi có vẻ đúng. Vấn đề là cách vượt qua ổ gà, xe cộ và các vật cản khác để đến đích”.

Qua câu chuyện trên tôi muốn lưu ý các bạn vài điều trước khi khởi nghiệp:

Trước khi bắt tay vào khởi nghiệp bạn cần nghiên cứu rất kĩ bản thân mình.

Bạn giỏi nhất ở khía cạnh nào? Bạn có những lợi thế nào? Bạn có nội lực ra sao? … Điều khó nhất khi đánh giá về bản thân mình là bạn phải nói thật. Nói thật những gì mình đang có và dự đoán một phần dựa trên những cơ sở chắc chắn về tương lai của mình, chứ không được tưởng tượng ra.

Như câu chuyện dẫn chứng phía trên, hai vợ chồng ấy hoàn toàn không có ưu thế về lĩnh vực ẩm thực mà cứ cố công theo đuổi nó. Chính vì vậy, ngoài việc gặp khó khăn trên bước đường khởi nghiệp, hai vợ chồng ấy còn áp dụng sai sở trường của mình vào mô hình đang triển khai. Khi kiến thức, nếp nghĩ, thói quen, hành động … áp dụng sai thì dù nó có tuyệt vời đến đâu cũng trở nên vô tác dụng, thậm chí tồi tệ. Nói như vậy, không có nghĩa tôi khuyên các bạn cái gì không biết, không giỏi … thì không nên làm. Nhận ra khuyết điểm của mình là tốt, nhưng khuyết điểm ấy liệu có khắc phục được hay không. Không có con đường trải lụa cho người muốn thành công, nhưng nếu suy nghĩ mãi mà thấy không có hướng khắc phục khuyết điểm thì không nên theo đuổi con đường cần đến sở đoản của mình.

Công việc nghiên cứu về bản thân mình để tìm ra một hướng đi là công việc vô cùng quan trọng, thậm chí quyết định thành bại trong sự nghiệp của bạn, số phận bạn sẽ như thế nào. Biết được mình mới là bước đầu tiên, tìm ra cách kiểm soát, phát huy tác dụng cao nhất những gì mình có là bước thứ hai, cuối cùng là phải trả lời được câu hỏi “áp dụng chúng như thế nào vào thực tế?”.

Biết mình là khởi đầu của mọi khôn ngoan. Lão Tử (604 TCN), triết gia người Trung Quốc, quả quyết rằng: “Biết mình, biết người, trăm trận trăm thắng” hay “Biết người thì khôn, biết mình thì sáng.” Socrate (469 – 399 TCN), một triết gia nổi tiếng người Hi Lạp,  đã để lại một thông điệp cho con người khi nói: “Tiên vàn bạn hãy biết mình”.

Nhiều bạn khi gửi thư nhờ tôi hướng dẫn khởi nghiệp lĩnh vực nào đó nhưng lại không hề biết rõ về bản thân. Thông thường tôi sẽ giúp ai đó định hướng trước khi khởi nghiệp. Ở vị trí đa số người khởi nghiệp mà nói, họ thiếu trầm trọng tri thức tổng quát và kinh nghiệm. Chính vì lẽ đó, cho dù có cố gắng hết sức họ vẫn chọn sai hướng đi.

Trong quá trình xác định cho mình một con đường, một điều tôi nữa muốn nhắc nhở các bạn là xác định con đường thật rõ ràng. Đừng xác định chung chung. Càng xác định con đường rõ ràng càng hình dung ra loại hình sản phẩm/dịch vụ mà mình sẽ triển khai để phục vụ khách hàng, để từ đó có những bước đi thích hợp.

Đừng đột ngột khởi nghiệp mà không có bản kế hoạch hay dự án cụ thể trong tay.

Nhiều bạn trẻ giống như hai vợ chồng trên, chỉ cần lóe ra một ý tưởng trong đầu là bỏ tất cả bắt tay vào khởi nghiệp ngay. Hành động bồng bột này bắt nguồn từ lối tư duy hời hợt. Cuộc sống không đơn giản như bạn nghĩ. Con người ngày càng đông và khôn ngoan. Để tồn tại và phát triển mỗi chúng ta đã phải đấu tranh vượt qua rất nhiều rào cản. Ai suy nghĩ nông cạn, hành động hấp tấp sẽ sai sót nhiều. Có những cái sai không bao giờ sửa chữa được.

Một trong những công việc chuẩn bị quan trọng nhất trước khi bước vào khởi nghiệp là lập dự án kinh tế về lĩnh vực mình sẽ đi.

Dự án kinh tế là tập hợp các hoạt động liên quan với nhau được thực hiện trong một khoảng thời gian giới hạn, với những nguồn lực giới hạn, nhất là nguồn tài chính, để đạt được những mục tiêu cụ thể, rõ ràng, làm thỏa mãn nhu cầu của đối tượng mà dự án kinh tế hướng đến. Hay nói cách khác, dự án kinh tế là tổng thể những chính sách, hoạt động và chi phí liên quan với nhau được thiết kế nhằm đạt được những mục tiêu nhất định trong một thời gian nhất định.

Không có dự án kinh tế trong tay người khởi nghiệp giống như người đi du lịch mà không có bản đồ hoặc biết về nơi cần đến. Hiện nay phần lớn người khởi nghiệp đều hành động theo bản năng, trông chờ vào sự may rủi. Xã hội ngày càng tiến bộ, cạnh tranh giữa người với người ngày càng diễn ra gay gắt. Phương pháp làm giàu xưa cũ không còn phù hợp nữa.

Trong quá trình lập dự án kinh tế bạn sẽ đi tìm hiểu, khảo sát, điều tra, nghiên cứu (cả trên lí thuyết lẫn thực tế) để hoàn thiện những gì còn thiếu sót. Khi bạn bỏ công ra tính toán cụ thể bạn có thể ước lượng khá chính xác kết quả thu được khi triển khai thật. Có nhu cầu nhưng nhu cầu ấy ở mức độ nào? Không có chuyện trả lời có một cách chung chung. Không định lượng cụ thể hay mơ hồ về những thành quả mình sẽ đạt được khi bỏ công sức, chất xám, tiền bạc … ra đầu tư thường phải trả giá đắt về sau này.

Làm giàu là quá trình không phải là giai đoạn, muốn “cuộc trường kì kháng chiến” này đi tới đích nhất định phải tìm ra “điểm tựa” (nguồn nuôi).

Có rất nhiều bạn trẻ đang ngày đêm nung nấu giấc mơ làm giàu với những kế hoạch có tầm nhìn rất xa, thế nhưng chưa đi được một đoạn đường họ đã lăn ra té ngã. Bạn nên nhớ rằng trước khi sự nghiệp kinh doanh thành công thì hàng ngày các bạn phải ăn. Con đường mà bạn chọn đòi hỏi phải có thời gian và nguồn lực dài hơi. Bạn không thể chiến thắng trong một thời gian ngắn. Muốn kinh doanh thành công bạn phải tìm ra một nguồn nuôi vững chắc, hay nói cách khác đó là “điểm tựa”, để từ đó các bạn có thể đánh chiếm nhiều mục tiêu khác.

Có người làm thêm buổi tối kiếm vài triệu nhỏ nhoi để hàng ngày âm thầm xây dựng một trang web bán hàng hoành tráng. Có người trau chuốt bán một loại hàng hóa chủ lực để lấy tiền thu được đầu tư phát triển nhiều sản phẩm mới. Có người kinh doanh nhiều ngành nhưng bao giờ cũng có ngành chủ lực với thu nhập cao, ổn định trên nền tảng đó suy tính đầu tư vào nhiều ngành mạo hiểm khác …

Trong câu chuyện trên, hai vợ chồng ấy ra khởi nghiệp khi còn đang mắc nợ. Đang mắc nợ, không có tiền dự trữ mà cả hai người quyết định nghỉ việc ra khởi nghiệp là một quyết định không gì sai lầm hơn. Trong trường hợp này, họ chỉ nên nghỉ việc cả hai người khi công việc kinh doanh đem lại thu nhập đáng kể.

Trong đầu tư kinh doanh kị nhất là đầu tư ồ ạt không tính toán, khi đầu tư lại không biết đâu là nguồn nuôi, đâu là nguồn đầu tư mạo hiểm. Không có hôm nay không có ngày mai. Nguồn nuôi là nguồn đầu tư ngắn hạn nhưng lại góp phần không nhỏ vào thành công trong tương lai. Muốn thành công vững chắc phải tạo ra hậu phương (điểm tựa) vững chắc. “Thói quen gặt hái tính cách, tính cách gặt hái số phận”. Đành rằng phần lớn thành công có được là do bạn đã xây dựng cho mình một tính cách tốt, nhưng nền tảng của một tính cách tốt vẫn là tri thức sâu sắc. Kinh doanh không phải trò đánh bạc mà trông đợi vào hên xui may rủi. Đa phần thành công có được là do bạn hiểu mình, hiểu người, hiểu hoàn cảnh sống, hiểu qui luật vận hành của tự nhiên xã hội … mà áp dụng theo. Chỉ những người hiểu biết sâu sắc thì thất bại trong kinh doanh mới được giảm thiểu. Ai cũng phải có điểm tựa mới có thể bay cao bay xa hơn nữa. Điều này càng đúng hơn khi bạn là người đang phấn đấu với hai bàn tay trắng. Hãy xây dựng cho mình một điểm tựa đủ lớn và bền để con đường công danh sự nghiệp, tình yêu của bạn ngày càng phát triển.

Phải có ý thức tiết kiệm và hoạch định những chính sách tiết kiệm ngay lúc đầu khởi nghiệp.

Nhiều bạn nghĩ rất đơn giản muốn làm gì đó thì chi tiền ra. Để giàu có chúng ta phải học cách sử dụng từng đồng lẻ. Cái gì cần mua thì mua, thậm chí mua còn tìm cách mua sao cho rẻ nhất, cái gì không cần mua thì nhất định không chi.

Trong câu chuyện trên, hai vợ chồng ấy do không biết cách tiết kiệm chi phí và không biết làm nên đã tuyển dư người. Cộng với việc tính toán, điều tiết sai dẫn đến “thức ăn ế bị hủy liên tục làm đội chi phí lên cao”.

“Lỗ nhỏ đắm thuyền”.  Nhiều người khởi nghiệp thất bại vì ý thức tiết kiệm kém, năng lực điều phối dở. Tiếc một điều họ lại không cho rằng mình dở nên dù có cố cải thiện tình hình cũng không mấy khả quan.

Suy nghĩ cách rút ngắn thời gian lao động.

Trong kinh doanh nói riêng, trong bất cứ hoạt động nào có liên quan đến cạnh tranh nói chung, thời gian là vô cùng quan trọng. Người muốn vươn lên trong cuộc sống, hơn người khác, là người phải tìm ra cách rút ngắn thời gian lao động lại. Kinh doanh chuyên nghiệp gì mà thời gian cứ kéo dài như dây thun, chẳng tìm ra cách nào để tăng năng suất. Khi mà ai cũng đều biết làm điều bạn đang làm thì ai nhanh hơn người đó sẽ thắng. Phải hành động nhanh đến nỗi đối thủ biết nhưng không có cách nào chống đỡ được.

Nhiều công ty Nhật Bản ghi khẩu hiệu: Cạnh tranh về thời gian để chiến thắng đối thủ! Tôi thấy đây là một khẩu hiệu rất đúng và thực tế!

Trong cuộc sống sinh hoạt hàng ngày, nếu cùng làm một công việc với kết quả như nhau mà bạn làm thua người khác về thời gian, tức là bạn đã thua người ta!

Tôi là một thằng điên, từ nhỏ đến giờ trong đầu tôi luôn vang câu hỏi: Tại sao không thể làm nhanh hơn? Hồi mở shop hoa, quan sát thấy người khác cắm nửa tiếng mới được giỏ hoa tôi rất bực mình. Đành rằng bạn làm đẹp, đành rằng bạn làm thủ công, nhưng tôi muốn làm nhanh hơn nữa, muốn sản xuất hàng loạt … Tại sao chúng ta phải làm trong vòng một tiếng nếu chúng ta có thể làm trong một phút?

Thời buổi ngày nay cạnh tranh rất khắc nghiệt, bạn sẽ hiểu tại sao các nước giàu ngày càng giàu nếu hiểu hết ý nghĩa về thời gian. Người ta luôn tìm cách đầu tư vào con người, khoa học kĩ thuật, cải tiến sản xuất, phát kiến, phát minh … để làm cho công việc của người ta nhanh hơn.

Sang các nước phát triển bạn ngạc nhiên vì nhiều công việc nhà mà họ cũng đem ra tiệm như giặt ủi, hấp tẩy … Ở nước ta việc cơ khí hóa máy móc trong từng công việc hàng ngày ở nhiều gia đình còn trở nên khá xa lạ. Với một chiếc máy giặt bạn có thể giải phóng người phụ nữ thoát khỏi cảnh nô lệ trong công việc nhà, làm cho vợ chồng có nhiều giây phút bên nhau. Với một chiếc nồi cơm điện, chúng ta có thể tiết kiệm thời gian biết bao nhiêu cho mẹ, cho em … Vậy tại sao chúng ta lại không làm? Xét ở phạm vi cá nhân thì một ngày tiết kiệm được vài giờ, nhưng xét ở phạm vi xã hội thì hiệu quả như thế nào? Có phải sẽ tạo nên một làn sóng phát triển ghê gớm không?

Cần phải làm mọi cách để tiết kiệm thời gian, đó là mục tiêu mà mọi doanh nghiệp phải hướng tới!

Tạo ra những sản phẩm/dịch vụ chất lượng đồng nhất.

Nâng cao chất lượng để phát triển bền vững, tầm nhìn này đã được thực tiễn chứng minh luôn luôn đúng trong bất kì thời đại nào.

Xã hội văn minh để làm gì? Để chúng ta vươn đến một cuộc sống chất lượng hơn. Nếu như sống lâu mà không có ích thì thà chọn cuộc sống ý nghĩa. Trong làm ăn kinh tế, bạn phải đặc biệt chú trọng và ưu tiên nâng cao chất lượng sản phẩm/dịch vụ. Nếu như sản xuất nhiều mà chất lượng không đảm bảo thì một ngày nào đó sự nghiệp của bạn sẽ tiêu tan.

Hãy nhìn vào chiến lược phát triển của các nước giàu, ví dụ như Nhật Bản, Đức, Mĩ …, họ gia tăng số lượng nhưng tập trung nâng cao chất lượng sản phẩm/dịch vụ tối ưu. Chính vì lẽ đó họ luôn là những nước có nền kinh tế phát triển bền vững. Trong khi đó Trung Quốc chạy theo số lượng dẫn đến hiện tượng hàng phẩm chất kém tràn lan thị trường, ngay chính người dân Trung Quốc còn tẩy chay hàng của họ thì làm sao các nước khác không tránh xa. Lối làm ăn tự hủy hoại thanh danh, sức khỏe, túi tiền … của mình, thử hỏi đó có phải là con đường làm giàu chân chính?

Xã hội ngày càng cạnh tranh khốc liệt giữa dân tộc này và dân tộc khác, cá nhân này và cá nhân khác … Trong tất cả các cuộc cạnh tranh đó thì cuộc cạnh tranh về chất lượng bao giờ cũng dẫn đầu. Muốn gia tăng chất lượng đâu phải dễ. Bạn phải có chất xám, công nghệ, phương pháp … hơn người. Cuối cùng thì yếu tố giữ vai trò quyết định đến chất lượng vẫn là con người.

Hầu hết những người thành công trong cuộc sống đều chỉ giỏi một ngón nghề duy nhất. Ví dụ như võ sĩ quyền anh hạng nặng thế giới Mike Tyson sở trường là cú móc tay trái, huyền thoại võ thuật Lí Tiểu Long sở trường là cú đá ngang … Gần đây nhất trên internet nổi đình nổi đám hiện tượng Mark Zuckerberg chỉ mới 23 tuổi mà đã trở thành tỉ phú. Để có được thành công này Mark Zuckerberg chỉ có công sáng lập ra một trang mạng duy nhất là Facebook …

“Nhất nghệ tinh, nhất thân vinh”. Tại sao ông bà ta lại nói như vậy? Bởi khi bạn làm cái gì hoài thì bạn sẽ trở nên giỏi cái đó, mà trở nên giỏi cái đó thì bạn sẽ được hưởng vinh hiển, phú quí … từ nó. Sâu xa câu nói này nhắc nhở chúng ta khi làm bất cứ cái gì phải chú ý đến chất lượng. Nếu chẳng may bạn làm nhiều mà vẫn không “tinh” thì chắc chắn thân bạn sẽ không “vinh” rồi!

Trong cuộc sống có nhiều người thích vơ vào, ôm đồm … Làm cái gì cũng muốn thêm râu thêm ria mà không chú ý đến vấn đề chất lượng. Kiểu làm đó là kiểu làm của những người có trí tuệ kém, phẩm chất tồi. Hãy làm thật tốt việc này sau đó mới làm việc khác. Nhiều khi chỉ cần làm tốt một việc thôi bạn đã tạo ra kì tích rồi.

Tại sao “nhân vô thập toàn” bởi vì mỗi chúng ta là một cá nhân nhỏ bé trong xã hội. Chúng ta không thể giỏi hết các lĩnh vực. Những ai tay trắng nhận thức ra điều này phải biết chuyên tâm phát huy sở trường của mình thì mới giàu. Chúng ta không có quá nhiều thời gian để làm tốt mọi thứ trên đời.

Song song với việc nâng cao chất lượng sản phẩm/dịch vụ, bạn phải biết tạo ra những sản phẩm/dịch vụ có chất lượng đồng nhất. Để làm được điều này bạn phải biết đầu tư nghiên cứu, áp dụng công nghệ … trong quá trình sản xuất kinh doanh. Không thể sản phẩm/dịch vụ này thì đạt chuẩn, sản phẩm/dịch vụ kia thì khiếm khuyết. Kinh doanh theo kiểu hên xui như vậy khó mà tiến xa được.

Mô hình, phương pháp kinh doanh, tổ chức quản lí … ảnh hưởng rất lớn tới lợi nhuận của doanh nghiệp.

Bạn bán đồ ăn vặt trên mạng thì có cần phải thuê mặt bằng ở vị trí tốt với chi phí cao? Bạn bán đồ ăn vặt lời có vài ngàn đồng một phần thì có cần tạo ra một khung cảnh sang trọng như nhà hàng? Tại sao những người bán hàng rong họ lại có thể sống khỏe, thậm chí lợi nhuận thu được có thể giúp họ nuôi sống nhiều người khác? Câu trả lời ở đây là phương pháp kinh doanh của những người bán hàng rong đã giúp họ cắt giảm chi phí tối đa. Hầu như họ không phải trả bất cứ chi phí nào ngoài chi phí mua nguyên liệu chế biến.

Cũng kinh doanh đồ ăn vặt nhưng mô hình kinh doanh của bạn như thế nào, phương pháp kinh doanh của bạn ra sao và cách tổ chức quản lí của bạn tốt chưa? Tôi cho rằng hai vợ chồng ấy không đủ năng lực để hoạch định ra những điều quan trọng này. Đó là một trong những lí do quan trọng khiến họ kinh doanh thua lỗ.

Trình độ, năng lực quản lí phải phù hợp với qui mô sản xuất kinh doanh.

Khi bạn mở rộng qui mô sản xuất kinh doanh bạn phải nâng cao trình độ, năng lực quản lí của mình. Khi trình độ, năng lực quản lí chưa cao mà mở rộng qui mô sản xuất kinh doanh sẽ dẫn đến thất thoát, giảm sút chất lượng sản phẩm/dịch vụ có thể làm sự nghiệp của bạn bị ảnh hưởng.

Trên đây, tôi chỉ nhắc nhở vài lưu ý khi khởi nghiệp cho các bạn mà tôi nhận thấy hai vợ chồng trong câu chuyện trên mắc phải. Tất nhiên, còn nhiều lưu ý khác và mỗi người sẽ mắc sai lầm khác nhau, nhưng thời gian có hạn tôi không thể viết hết ra được.

Cuối cùng, tôi khuyên các bạn khi bước vào con đường làm giàu cần có đầu óc thực tế, đừng bao giờ ảo tưởng. Như hai vợ chồng trong câu chuyện trên, họ thất bại nặng nề mà vẫn còn dám nói: “Đích của con đường đang đi có vẻ đúng. Vấn đề là cách vượt qua ổ gà, xe cộ và các vật cản khác để đến đích”. Họ cho rằng họ đã thua lỗ lần thứ hai và lần thứ ba là 195 triệu đồng (45 + 150) sau 10 tháng kinh doanh, thật sự họ mất nhiều hơn thế: Nếu hai vợ chồng họ vẫn đi làm họ có thể kiếm được vài trăm triệu đồng mà không cần kinh doanh gì cả, cộng với số tiền họ thua lỗ nghĩa là họ thua lỗ gấp nhiều lần con số 195 triệu đồng, rồi còn bỏ qua nhiều cơ hội khác … Nói như vậy chứng tỏ họ nhận thức thấp và tính toán dở. Làm nhà kinh doanh mà dùng từ “có vẻ”. Cho đến tận bây giờ họ vẫn chưa nhận ra họ đã sai. Thật tội nghiệp!

 

Chat Master Club

16/05/2015

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: