Ý tưởng cơm nắm mang đi

1. Ý tưởng:

Ý tưởng này xuất phát khi tôi có dịp quan sát những hiện tượng sau:

+ Một tiệm bán cơm: Rất nhiều lần tôi đã chứng kiến nhiều quán cơm bán hàng. Cơm thì ai cũng cần nhưng quán cơm có những khuyết điểm sau:

– Tốn nhiều thời gian khi muốn ăn một suất cơm. Trong xã hội hiện đại thời gian đối với mỗi người vô cùng quí báu, thế nhưng ở Việt Nam vẫn tồn tại hình thức phải chờ đợi vất vả khi muốn ăn một suất cơm. Ở Nhật hầu như cơm bán theo suất đã được thay thế bằng cơm nắm, cơm công nghiệp … Ở các nước phát triển như Mĩ, Anh, Pháp thì fast food lại được mọi người lựa chọn nhiều nhất. Chính vì thế “cơm nắm mang đi” sẽ là một ý tưởng kinh doanh khả thi nếu được triển khai bài bản vào thực tế.

– Giá cả cao. Do công sức, chi phí bỏ ra nhiều cho nên một suất cơm bao giờ cũng có giá rất cao mà nhiều người lao động khó kham nổi.

– Khó mang đi. Nhiều người vì không có thời gian nên không ăn tại quán cơm mà mua mang vào công ty, trường học để ăn … Với cơm suất thì việc mang đi khá lỉnh kỉnh, lúc ăn thì rất khó thực hiện nơi đông người. Đó là lí do khiến cho phạm vi bán của cơm suất không cao. Ở Nhật cơm nắm được bán ở hầu hết các tiệm bán đồ ăn, siêu thị … Ai cũng có thể mua cơm nắm bất cứ đâu và bất cứ lúc nào.

– Không di động. Người muốn bán cơm suất phải có mặt bằng, vốn lớn …, trong khi đó người bán cơm nắm có thể len lỏi đi bất cứ đâu hoặc có thể thực hiện tại nhà rồi mang bỏ mối cho các nơi.

– Rủi ro khi để xe ăn cơm. Tôi đã chứng kiến nhiều cảnh người ăn cơm dựng xe trước quán vào ăn khi ra bị mất đồ, mất xe …

– Xét ở góc độ vệ sinh an toàn thực phẩm: Vì cơm suất được thực hiện nơi lề đường gió bụi cho nên nhìn thấy mất vệ sinh. Nhiều lúc vì khách quá đông nhân viên quán chỉ kịp lấy chén đĩa đã ăn lau sơ qua rồi bỏ cơm vào bán tiếp. Thực trạng này tuy chưa phổ biến nhưng cũng đã xuất hiện ở nhiều nơi.          

“(Dân trí) – Trong khi giá cả mọi thứ tăng vọt khiến người tiêu dùng chóng cả mặt, vẫn còn đó những chủ tiệm cơm thấu hiểu nỗi khổ của người bình dân.

Tiền nào cơm nấy

Giá tiền cơm ở TP.HCM hầu hết đã tăng so với trước đây. Cũng có những quán không tăng giá nhưng lượng thức ăn sẽ ít đi.

Anh Thăng, chủ tiệm cơm tại quận 1, giải thích: “Tôi bán cơm đã hơn một năm nhưng chưa thay đổi giá vì nếu tăng, quán sẽ khó giữ được khách. Thay đó, có thể bán thức ăn ít hơn”.

Tuy nhiên, giá tiền cơm còn phụ thuộc vào từng khu vực và loại dịch vụ. Cơm văn phòng thường ở mức 25 – 30 ngàn đồng/suất. Giá cơm bình dân tại tiệm cơm nhỏ hay vỉa hè thì rẻ hơn.

Khu vực giá cao thường ở nơi gần trung tâm thành phố như quận 1 từ 20 – 25 ngàn đồng/ suất, quận 3 giá từ 16 – 22 ngàn đồng/suất. Quận Tân Bình, quận 11 rẻ hơn, từ 15 – 20 ngàn đồng; riêng khu vực quận Bình Thạnh, quận Gò Vấp, quận 4, giá thường dao động từ 13 – 19 ngàn đồng/suất, thậm chí vẫn có nơi còn rẻ ở mức 10 – 11 ngàn đồng/ suất.

 Tiền nào cơm nấy. Nếu khách chọn các món như thịt gà, sườn nướng … giá sẽ nhỉnh hơn so với các món trứng chiên, cá, lạp sườn … Và đương nhiên, quán cơm sạch sẽ, sang trọng thì giá sẽ đắt hơn so với quán vỉa hè bụi bặm.

Khách nghèo, chủ ráng “bình dân”

Kinh doanh gắn liền với lợi nhuận nên trong cơn “bão giá”, tăng tiền cơm được xem là việc hiển nhiên. Dẫu vậy, nhiều chủ quán cơm vẫn đứng về phía người lao động nghèo và sinh viên.

Tại quán cơm 44 Nguyễn Văn Đậu, quận Bình Thạnh có nhiều thực khách là người lao động chân tay. Chị Liễu (quê ở Bình Định) làm nghề bán vé số, cứ trưa lại về đây ăn cơm, vì: “Đối với những người bán vé số hay bán hàng rong, chủ tiệm chỉ lấy 12 ngàn đồng mà chọn món nào cũng được. Còn những người khác thì trả 13 – 14 ngàn đồng/suất”.

Anh Hải, nhân viên một công ty gần quán cho biết: “Một tuần tôi ăn cơm ở đây 5 ngày. Thức ăn không quá mắc, cơm thêm ăn thoái mái nên giá cơm ở đây vậy là được”.

Anh Thiện, chủ tiệm cơm chia sẻ: “Bây giờ cái gì cũng tăng giá cả. Nhưng giá tiền cơm thì tăng không nhiều, chỉ tăng ở mức hợp lí để giữ khách”.

Không chỉ riêng anh Thiện, nhiều chủ quán cơm hiểu nỗi khó khăn của những sinh viên, người dân lao động nghèo nên vẫn duy trì theo kiểu “lấy công làm lời”.

Cô Minh, một chủ tiệm cơm ở quận Thủ Đức cho biết: “Rất nhiều em sinh viên chỉ mua suất cơm 10 ngàn đồng, tôi cũng bán chỉ để lấy vốn. Lắm lúc, người ta chỉ mua một ít thức ăn, thậm chí mua 1 – 2 ngàn tiền cơm tôi cũng bán luôn. Thời buổi giá cả tăng, ai cũng khó khăn nên phải thông cảm với nhau mà sống””.

+ Xôi gói: Xôi là hình thức cơm bán rong phổ biến ở nước ta. Xôi được gói dưới nhiều hình thức có khi cuộn tròn thành cây giống như cây xúc xích. Tôi tự hỏi cơm nắm có thể làm được như vậy không? Không những làm tốt hơn thế mà nó còn có thể làm đủ thứ hình dạng vuông, tròn, dài, ngắn … nếu khách hàng muốn. Ngoài là cơm gạo ngon, trong là nhân chế biến công phu, đủ loại ắt hẳn sẽ lôi cuốn được thực khách.

+ Gỏi cuốn: Thời còn là sinh viên tôi thường rủ bạn bè đi ăn gỏi cuốn. Gỏi được cuốn bên ngoài bằng một lớp bánh tráng mỏng, nhưng ở cơm nắm không cần như vậy vì bánh tráng rất dai (khó ăn). Ta chỉ bao bọc cơm nắm bằng một lớp ni lông mỏng, sạch sẽ, vệ sinh khi ăn thì bóc ra là đủ.

+ Giò lụa. Giò lụa cũng là một hình thức dùng ni lông để bọc cục thịt luộc bên trong sao cơm nắm không thể làm như vậy?

+ Hình ảnh cơm nắm của Việt Nam trong thời kì kháng chiến: “À ơi câu hát lời ru/đưa hồn con trẻ tìm bờ dừng chân” … Tôi lang thang trên phố theo tiếng gọi của hồn quê, tôi đi tìm cái gọi là thuần túy của cha ông ngày xưa để lại. Phố phường tấp lập, biết tìm sự thuần túy nơi đâu, trong vô vàn cái ồn ào trước mắt.

Trên con đường tìm hồn quê thầm lặng, tôi vô tình bắt gặp đoạn thơ:

“Hôm nay giữa phố người xao xác,

Bày tiệc vui nhớ nắm cơm xưa …

Muối mè ai rắc vô mưa,

Để cho nước mắt nhạt thưa ngậm ngùi…”

(Phù Dung)

Một sự thẩm thấu vô cùng sâu sắc, một sự đan xen quá đỗi tuyệt vời. Đây là bốn câu kết trong bài thơ “Cơm nắm muối mè” của tác giả Phù Dung, cái giá trị của hồn quê đơn giản lại toát lên trước muôn vàn thứ lớn lao. Nếu ai đó đã từng đọc hết cả bài thơ này của tác giả Phù Dung thì không sao quên nổi những giá trị từ món ăn bình dị “cơm nắm muối vừng”.

Món “cơm nắm muối vừng” từ thời xa xưa đã đi vào lịch sử dân tộc và trở thành thứ lương thực quan trọng trong những chặng đường hành quân dài gian khổ. Hay giản đơn hơn món ăn dân dã này là hố sâu tâm hồn dân tộc để mỗi người con xa quê chôn vùi những khắc khoải nhớ nhung, mường tượng. Nhớ quê hương, nhớ vị bùi bùi của cơm trắng, nhớ vị mặn mà ngầy ngậy của muối vừng (hay muối lạc), mỗi nắm cơm, mỗi kỉ niệm của từng kí ức đều mang nặng những tình cảm khác nhau, người nhớ nắm cơm mẹ nặn, người nhớ nắm cơm của bà …

Sống ở chốn Hà Thành phồn hoa, náo nhiệt với vô vàn món ngon mới lạ, nhưng một vắt cơm nắm thôi cũng làm con người ta hạnh phúc biết nhường nào. Tôi thấy nhớ thủa xưa, nhớ đến điên người món cơm nắm muối vừng của mẹ mỗi lần tôi đi đâu đó xa xa, cái món quà vặt ăn đường mà mẹ gọi nó với cái tên “quà quê sạch sẽ”. Nhìn những nắm cơm trắng muốt, tinh khiết, chỉ mới trông thôi trong đầu tôi đã mường tượng và cảm nhận được cái vị ngọt dẻo, bùi bùi của nó.

Cơm nắm muối vừng nhìn thì đơn giản, nhưng mấy ai có thể làm nó ngon. Cơm nắm ngon bởi vị đặc trưng của gạo từng vùng và vị ngon đó cũng xuất phát từ người làm ra nó. Ăn cơm nắm không chỉ thưởng thức vị bùi bùi của hạt gạo mới, vị ngầy ngậy thơm thơm của muối vừng (hay muối lạc) mà còn ngon từ cái tình cảm của người làm gửi vào trong đó. Bởi thế mới có chuyện cơm nắm mẹ làm nhiều hôm không được dẻo và chắc lắm, nhưng vẫn ngon hơn những nắm cơm được bán ngoài hàng.

Đời sống con người ngày càng được nâng cao, món quà quê ngày nào chỉ dành cho những gia đình không có điều kiện nay lại hiên ngang giữa phố phường như một đặc sản thanh tao. Cơm nắm muối vừng như một nét tao nhã trong văn hoá ẩm thực của người Việt. Những gánh hàng rong trên các con phố, vẫn ngày ngày gợi nhớ cho người ta về ký ức của một thời đói khổ đã từng qua. Bắt được món quà quê dân dã giữa phố xao xác, tác giả Phù Dung không cầm nổi lòng vì điều qúi giá  mới xuất hiện trong tinh thần mà viết lên rằng: “ …Muối mè ai rắc vô mưa/Để cho nước mắt ngậm thưa nhạt dần …”.

Một món ăn dân dã, từng một thời chỉ dành cho “con nhà nghèo”, nhưng trên thực tế, đây lại là một món ăn chứa trong mình rất nhiều dinh dưỡng như: Chất bột, chất đạm, chất béo, chất đường, vitamin …

Đã qua rồi những ngày đói khổ, những quãng thời gian của trẻ thơ cùng với cánh diều, nhưng mỗi lần nhìn món quà của gánh hàng rong trên phố lòng tôi lại bộn bề những suy tư, những khao khát về tuổi thơ tôi gửi gắm trong món ăn thấm nhuần những tinh túy của hồn dân tộc”.

Ý tưởng kinh doanh “cơm nắm mang đi” là ý tưởng biến cơm suất thành cơm nắm. Nó không chỉ có một mùi vị đặc trưng, một loại nhân mà biến hóa rất phong phú. Nó sẽ thực hiện một cách chuyên nghiệp, bài bản và đăng kí thương hiệu để rải hàng từ hang cùng ngõ ngách đến những trung tâm thương mại, phố xá sầm uất, len lỏi vào văn phòng, sân bay …

Tại sao có bánh mì đường phố mà lại không có “cơm nắm mang đi”? Từ trước đến nay chưa có ai biết cách khai thác lĩnh vực này, nhưng chắc chắn nó là một ngành kinh doanh béo bở trong tương lai không xa.

2. Hoàn cảnh khách quan:

“(Dân trí) – Hình ảnh “ăn ngon mặc đẹp” bên ngoài, những tưởng dân công sở đứng ngoài cuộc khi giá cả tăng cao. Nhưng thật ra, thành phần vốn mạnh tay cho chi tiêu này bị “đảo lộn” rõ nhất trước biến động kinh tế.

Dập dìu dân văn phòng ăn cơm lề đường

Các quán cơm di động khắp vỉa hè TPHCM như ở đường Hai Bà Trưng (Q.1), Phan Đăng Lưu (Q Phú Nhuận), Miếu Nổi (Q. Bình Thạnh) lâu nay vốn là nơi “độc quyền” của các thành phần lao động tay chân tự do như dân thợ hồ, người bán hàng dạo … Gần đây, hình ảnh dân công sở dập dìu váy áo đến dùng bữa trưa tại những quán cơm này lại trở nên khá phổ biến.

Đi cùng bốn đồng nghiệp đến giữ chỗ tại quán cơm nằm ngay lề đường Miếu Nổi (Q. Bình Thạnh), chị Thanh Thủy, nhân viên một ngân hàng có trụ sở ở gần đó cho biết đã hơn nửa năm nay, mọi người trong phòng “kết” quán cơm này. Cơm ở đây đồng giá 20.000 đồng/phần, không bằng một nửa suất cơm văn phòng ở nhà hàng hay quán cà phê, chưa tính tiền nước uống.

“Nếu không có sự kiện gì đặc biệt như sinh nhật, gặp gỡ bạn bè, khách hàng thì ngày nào tôi cũng ăn trưa ở quán vỉa hè thế này. Giá rẻ đã đành mà còn bỏ được thói quen uống cà phê này nọ. Chứ vào nhà hàng, phần ăn và nước uống mỗi bữa bét nhất cũng 60 – 70 ngàn”, chị Thanh lí giải.

Chị nói thêm, trước đây dân văn phòng như chị tốn rất nhiều tiền cho ăn uống vì hay la cà ở các quán lớn. Nếu giữ thói quen đó thì không trụ nổi nên phải tìm cách thay đổi. “Mới đầu ngại đâu dám kéo nhau ra quán vỉa hè nên đành giao cho một người đi mua mang về văn phòng. Giờ thì thấy bình thường”.

Cô Nguyễn Thị Hà, chủ tiệm cơm vỉa hè này khẳng định, trước đây không bao giờ có dân văn phòng đến chỗ mình ăn uống thì gần năm nay, đối tượng khách hàng này ngày càng đông, đã chiếm phân nửa. 

Cô Hà thật tình: “Các cô cậu dập dìu váy áo đến đây nên quán mình cũng sáng sủa, lên đời hơn. Ngoài các phần cơm cố định họ thường hay gọi thêm đồ ăn hoặc tô canh chua, khổ qua. Trước bán cho công nhân, thợ hồ mỗi ngày tôi chỉ làm  vài món thôi, còn giờ thì nấu nhiều món đa dạng và cũng kĩ lưỡng hơn”.

Có thể nói, ăn uống là một trong những khoản đầu tiên dân công sở cắt giảm khi khó khăn. Nhiều người bỏ thói quen ăn sáng với tô phở, hủ tiếu 30.000 – 40.000 đồng chuyển sang ăn bánh mì, xôi. Việc ăn vặt, la cà ở quán nước đều được họ cắt giảm.

“Ví dụ như thu nhập 5 hay 10 triệu VND, trước có thể tiêu xông xênh đủ tháng. Giờ giá tăng thì buộc phải tiết kiệm, thay đổi chi tiêu. Nhiều người nghĩ dân công sở làm việc trong “lồng kính”, chẳng ảnh hưởng gì nhưng vốn chi tiêu nhiều nên họ ảnh hưởng rõ nhất”, Dương Thị Thương, nhà ở Q.9, làm ở văn phòng tại của một nhà máy điện bộc bạch”.

Kết luận: Khi hình thức “cơm nắm mang đi” ra đời sẽ đáp ứng được nhu cầu của nhiều người về các khoản: Tiết kiệm chi tiêu, vệ sinh an toàn thực phẩm, ngon miệng, đủ chất, tiết kiệm thời gian, phục vụ tận nơi một cách tiện lợi … (Lưu ý: Cơm nắm ngày xưa làm bằng tay không có bao tay nhưng ở ý tưởng này sẽ làm bằng tay có bao tay hoặc bằng máy. Tương lai sẽ làm bằng máy hết để giá thành hạ đến mức thấp nhất, chất lượng cao nhất).

“7g30, cái “bếp công nghiệp” của bà Tư L. (đường Lạc Long Quân, P.8, Q.Tân Bình, TP.HCM) bắt đầu nghi ngút khói.

Ba cái chảo lửa dùng để chiên, xào, năm nồi cơm khoảng 20 kg/nồi, rau, cá chất đống dưới đấ t… Tất cả trong phạm vi chưa đầy 10 m2 với 7 – 8 người vừa nấu nướng vừa hắt hơi, vung vẩy các loại nước sạch lẫn bẩn vào thức ăn …

Theo chân “cơm di động”

Đúng 11giờ, chiếc xe ba gác máy chở theo 150 suất cơm rời con hẻm 170 Lạc Long Quân hướng tới Công ty T (đường Phan Văn Hớn, quận 12), người người đổ ra nhận phần cơm. Cô công nhân (CN) trẻ xưởng xi mạ tên Hòa cầm một hộp cơm với vẻ mặt rầu rĩ: “Lại cá mặn, canh cải”. Thời gian ăn trưa 30 phút nhưng chỉ 15 phút sau, đống hộp đã chất đầy cổng.

Nhìn vào phía trong, rất nhiều suất ăn còn nguyên. Anh Tuấn, “tài” chở cơm của bà Tư L., thật thà cho biết: “Cơm trưa CN ế rất nhiều, ngày nào cũng thế, hai con chó của bảo vệ ăn mệt nghỉ!”. Anh thợ bảo trì Minh Vũ kể: “Có hôm cơm mang đến nơi đã có mùi, CN không ăn nổi, đình công không làm việc”.

Đúng giờ ngọ, chúng tôi “đột nhập” hành lang Công ty HN (phường 14, Tân Bình). Ở đây gần 200 CN, không có nhà ăn, mỗi người ôm một hộp cơm tùy nghi di tản. CN đứng ngồi ăn đủ kiểu, cả trên máy. Bà H. là chủ cho thuê nhà xưởng cũng chính là chủ bếp. Gọi là bếp ăn công nghiệp nhưng nhìn qua duy nhất chiếc tủ lạnh cấp đông thực phẩm là hàng hiện đại nhất, các công cụ còn lại chỉ có nồi cơm, bếp than và các dụng cụ soong, chậu rửa. Hợp đồng thuê nhà xưởng của bà H. đi kèm với điều kiện: Nhà chủ phục vụ bữa ăn 2.500 đồng/suất, giá này kí kết cách đây hai năm.

Thời gian và tình hình vật giá không ngừng biến đổi, riêng tiền ăn của CN là không đổi. Thậm chí các món ăn của bà H. trong 360 ngày/năm cũng ít đổi thay. Món chủ đạo vẫn là cá biển và đậu hũ, canh cải các loại … Nhìn những CN ở tuổi 20 – 25 mà khuôn mặt xanh như tàu lá vì mệt, thiếu ngủ và cả thiếu ăn. Một nữ CN trẻ ngao ngán bảo: “Bữa trưa ở đây khi thì con cá đã có mùi, miếng thịt ngoài đỏ, trong đen, ít rau, canh qua loa. Người khỏe lắm mới ăn hết suất cơm, người mệt chỉ dùng cơm với nước tương, không ăn thì đói, ăn thì ói”.

“Lượng chưa đủ, nói gì đến chất!”

Đại diện công đoàn các khu chế xuất – khu công nghiệp (KCX – KCN) TP.HCM cho biết hiện nay, riêng các KCX – KCN TP.HCM tập trung trên 150.000 CN. 60% đơn vị tổ chức được bếp ăn tập thể, 40% đưa từ bên ngoài vào. Thường thì những doanh nghiệp có vài trăm CN không tổ chức bếp ăn tập thể mà thuê các hộ gia đình nấu ăn hoặc chính người thân quen trong nhà đứng nấu.

Một cán bộ phụ trách đời sống CN ở Công ty S thừa nhận: “Với 2.000, 3.000 đồng quả thật tôi không biết họ nấu nướng thế nào cho ra bữa cơm, nhưng ban giám đốc chỉ đồng ý chi có bao nhiêu thôi, đành chịu. Lượng còn chưa bảo đảm huống gì là chất”.

Bên cạnh đó, không ít công ty không tổ chức bữa ăn tập thể mà phát tiền ăn cho CN tự túc. Phục vụ đối tượng này có cả “thế giới cơm” nằm cạnh các công ty, xí nghiệp, các KCX – KCN. Đây là nơi hội tụ của cơm đĩa, cơm phần, cơm hộp, cơm tháng các loại, quán cơm, tiệm cơm, lều cơm và cả gánh cơm. Mặc cho những cơn lốc bụi mù của dòng xe qua lại, mặc ruồi và bất chấp cả sình lầy, cơm bụi nằm ngay bên miệng cống, bên cạnh ao tù.

Theo thông tin từ ngành y tế TP.HCM, hiện nay chỉ mới kiểm soát được 10% lượng thực phẩm mà người dân tiêu thụ hằng ngày. Gần 90% thực phẩm còn lại dịch chuyển bằng nhiều con đường, chẳng ai kiểm soát nổi. Do vậy, khi nguồn nguyên liệu không đảm bảo an toàn, sản phẩm thức ăn chế biến công cộng có nguy cơ ngộ độc sẽ là điều không tránh khỏi. Qua các vụ ngộ độc thức ăn tập thể gần đây đều có sự trùng hợp với nhận xét trực quan của CN: Thức ăn có mùi hôi, vị lạ; thịt có màu sắc nhợt nhạt, cá thì bủn và rất tanh. Tại trung tâm y tế các quận huyện vùng ven: Gò Vấp, Bình Tân, Thủ Đức, Củ Chi … là nơi tiếp nhận nhiều ca CN ngộ độc.

Các bác sĩ cho biết đây là thời điểm có nhiều nguy cơ ngộ độc thức ăn, phòng cấp cứu của các trung tâm y tế vùng ven không đủ khả năng đối phó. Trong khi đó, hàng trăm ngàn con người ở mỗi bếp ăn không đảm bảo chất lượng với những nguy cơ ngộ độc, bệnh dịch tiềm ẩn đằng sau những bữa ăn vội vã lúc tan ca.

Chất lượng bữa ăn công nghiệp

TP.HCM hiện có khoảng 1.800 bếp ăn tập thể được quản lí nhưng thời gian qua ngộ độc thực phẩm ở các bếp ăn tập thể chiếm tỉ lệ 50 – 70%, với số lượng người ngộ độc trong mỗi vụ trên 30 người, có vụ lên đến 300 người. Qua kiểm tra vệ sinh an toàn thực phẩm tại các đơn vị cung cấp suất ăn sẵn, suất ăn công nghiệp và bếp ăn tập thể, kết quả cho thấy nhiều bếp ăn tập thể, đơn vị cung cấp suất ăn sẵn, suất ăn công nghiệp không đạt tiêu chuẩn, không bảo đảm vệ sinh an toàn thực phẩm. Trong 99 cơ sở được kiểm tra chỉ có chín cơ sở đạt loại tốt, 37 cơ sở loại khá, còn lại 53 cơ sở loại trung bình và kém. Những cơ sở loại trung bình và kém đều có nguy cơ gây ngộ độc.

Theo bác sĩ Trần Thị Lộc Thanh (chuyên viên Trung tâm dinh dưỡng Công ty cổ phần Sữa Việt Nam – Vinamilk): Khẩu phần ăn một bữa trưa cho lao động (tuổi 18 – 30) cần đảm bảo 1.000 – 1.025 kcal, gồm: 120 – 130 gam gạo tẻ tương đương hai chén cơm. Nguồn đạm (động – thực vật) gồm: 100 gam thịt heo nạc hoặc tôm, cá tươi, 50 gam đậu hũ trắng, một chén canh, 10 gam dầu ăn chế biến, 150 gam trái cây hoặc sữa tươi. Trong đó, tỉ lệ đạm đạt 15 – 16%, chất béo 25%, các tinh bột 59%. Hiện nay, nhiều khẩu phần ăn tập thể chỉ đủ lượng, không đủ chất, người lao động thường thiếu dinh dưỡng, thiếu máu, dẫn đến giảm thể lực, trí tuệ, năng suất thấp, tai nạn lao động có thể xảy ra”.

Kết luận: Chuyên nghiệp hóa trong hoạt động phục vụ ăn uống sẽ giúp nâng cao chất lượng phục vụ, bữa ăn cho công nhân, người dân. Ai đã từng đi làm công nhân rồi thì biết, khi mới vào làm thì còn ăn được khi làm lâu không ai ăn nổi vì mùi vị quanh năm suốt tháng chỉ có vậy. Ở “cơm nắm mang đi” vì sản xuất theo qui trình công nghiệp nên quí khách hàng có thể lựa chọn khẩu phần theo sở thích của mình.

3. Điều kiện cần và đủ:

Sau đây là những điều kiện tối thiểu cần và đủ để bạn có thể thực hiện thành công ý tưởng này:

+ Bạn phải có một số vốn khởi nghiệp khoảng 50 triệu VND (nếu có số vốn lớn hơn thì sự nghiệp sẽ phát triển nhanh hơn, nhưng nếu có ít hơn thì phải làm từ từ). Số vốn này bạn sẽ dùng để mướn một mặt bằng nhỏ, trang trí quán ăn, mua thực phẩm, trang thiết bị, dụng cụ nấu ăn, lập trang web, quảng cáo, giao dịch …

+ Bạn phải kiên nhẫn đủ để theo đuổi ý tưởng.

+ Bạn phải những am hiểu nhất định về dinh dưỡng, an toàn vệ sinh thực phẩm, nấu ăn …, và cần thiết phải có khiếu nấu ăn ngon.

+ Bạn phải am hiểu về internet, thiết kế web, logo, slogan, banner và có khiếu chọn hình ảnh, viết bài đăng trên web.

+ Bạn phải có sự ủng hộ của gia đình (có thêm bạn bè thì càng tốt). Ít nhất bạn cần sự trợ giúp của một người phụ bạn trông coi quán ăn thì công việc mới suông sẻ.

+ Bạn phải là người có khiếu giao tiếp …

+ Bạn phải am hiểu cơ bản về các thủ tục pháp lí trong lĩnh vực kinh doanh ăn uống.

+ Bạn phải là người cầu tiến, chu toàn, tham vọng, quản lí chặt chẽ tiền bạc …

4. Khó khăn và thuận lợi:

Kinh doanh bất cứ lĩnh vực nào cũng có khó khăn và thuận lợi, nếu như bạn cảm thấy mình không thể vượt qua những khó khăn liệt kê dưới đây thì tốt nhất không nên chọn thực hiện ý tưởng này. Sau đây là một số khó khăn và thuận lợi điển hình khi bạn quyết định theo đuổi ý tưởng này:

Khó khăn:

+ Về việc lập web: Nhiều người cứ cho rằng lập web không có gì khó, thật ra để có một trang web thú vị lôi cuốn khách hàng là điều không hề dễ dàng. Ngoài cách trình bày, chọn lọc hình ảnh, nội dung … thì khó khăn nhất chính là viết bài. Người quản lí web phải viết bài sao cho thật hay, ý nghĩa, phù hợp tâm lí người đọc, đúng đắn, thiết thực … Bạn phải biết đối tượng khách hàng của bạn là ai để viết bài nêu được lí do tại sao họ nên chọn thức ăn của bạn để đáp ứng nhu cầu của mình. Vấn đề này tưởng đơn giản nhưng lại rất khó đối với những ai không có khiếu văn chương.

+ Về việc chọn mặt bằng kinh doanh: Mặt bằng kinh doanh lí tưởng thường nằm gần khu đông dân cư, người lao động (KCX, KCN, văn phòng …). Việc không lựa chọn được mặt bằng sẽ khiến cho công việc kinh doanh gặp nhiều khó khăn. Thật ra với ý tưởng này bạn cũng có thể kinh doanh qua web mà không cần mướn mặt bằng nhưng doanh thu sẽ không cao và cần những hiểu biết nhất định về thương mại điện tử.

+ Về việc thu lợi nhuận: Dù có làm tốt các công việc khác nhanh nhất đến tháng thứ hai thì lượng khách mới đông. Trong một số trường hợp lợi nhuận ban đầu thu vào chỉ bằng thu nhập của một người đi làm công bình thường. Chính điều này sẽ làm cho một số bạn nôn nóng thất vọng => bỏ cuộc.

+ Về việc nhập hàng: Mua hàng nào, ra sao là những câu hỏi vô cùng khó. Nếu quản lí đầu vào không tốt thì lợi nhuận của cửa hàng sẽ giảm đáng kể.

+ Về việc làm cơm nắm: Cơm nắm làm phải đáp ứng các tiêu chí: Đủ chất, ngon, vệ sinh an toàn thực phẩm, bắt mắt … Nếu làm bừa, làm ẩu bạn sẽ thất bại.

+ Về việc thiết kế cửa hàng: Cửa hàng đến ăn cơm nắm không cần rườm rà như cơm tiệm, cơm suất. Cần phải biết đối tượng của của hàng là ai để thiết kế cửa hàng đúng “gu” của đối tượng đó.

+ Về việc quản lí tiền bạc: Tiền bạc phải quản lí chặt, một đồng cũng không được thất thoát. Đặc thù của ngành kinh doanh này là thu tiền lẻ, do đó nếu không có đức tính tỉ mỉ thì sẽ thất thoát rất nhiều.

+ Về việc tuyển dụng, quản lí nhân sự: Đừng coi thường tính chuyên nghiệp ngay từ đầu, cho dù bạn tận dụng người thân, bạn bè của mình trông coi cửa hàng thì cũng phải huấn luyện họ những kĩ năng cần thiết. Nhân viên phải có những đức tính giống người chủ, phải mặc đồng phục, vệ sinh cá nhân sạch sẽ, phục vụ chu đáo, niềm nở … Đối với những bạn đã từng đứng ở cương vị quản lí có những hiểu biết nhất định về nghiệp vụ nhân sự thì không nói làm gì, nhưng đối với những bạn mới ra đời khi đứng ở cương vị quản lí sẽ rất lúng túng. Cái gì cũng phải học, rèn luyện từ từ, nếu có quyết tâm thì bạn sẽ làm tốt thôi.

Thuận lợi:

+ Đây là một ý tưởng kinh doanh cần số vốn ít khi khởi nghiệp nhưng lại có khả năng phát triển ở qui mô lớn.

+ Đầu tư vào ngành ăn uống là đầu tư sáng suốt vì đây là nhu cầu luôn tồn tại thường trực ở mức cao trong xã hội.

+ Rủi ro thấp, đồng vốn xoay vòng nhanh (thu tiền tươi mỗi ngày).

+ Thu nhập sẽ ổn định khi có một lượng khách hàng lớn đặt hàng thường xuyên, bỏ mối cho nhiều xe đẩy, tiệm ăn, siêu thị … bán lại.

+ Có thể mở các lớp huấn luyện kĩ năng làm cơm nắm, bán sách dạy chế biến món ăn, chuyển giao công nghệ, hợp tác kinh doanh để mạng lưới kinh doanh ngày càng mở rộng.

+ Ý tưởng này phù hợp xu thế xã hội, phục vụ đông đảo người dân nên được xã hội ủng hộ, công cuộc kinh doanh gặp nhiều thuận lợi.

+ Giải quyết việc làm cho những người cao tuổi nhàn rỗi, tàn tật vì có thể nhận những đối tượng này làm nhân viên.

+ Tự hào vì khôi phục ngành nghề truyền thống, mở ra một hướng kinh doanh mới ở Việt Nam để đón bắt cơ hội trong tương lai.

5. Cách thức chuẩn bị và thực hiện:

Liên hệ Chat Master Club qua địa chỉ E-mail bên dưới để được hướng dẫn cụ thể:

chatmasterclub@yahoo.com

6. Duy trì và phát triển:

Liên hệ Chat Master Club qua địa chỉ E-mail bên dưới để được hướng dẫn cụ thể:

chatmasterclub@yahoo.com

Chat Master Club

04/10/2012

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: