Tại sao nhiều bạn trẻ thích làm chủ?

Nhìn hiện tượng bên ngoài mà nói thì một người dù kiếm được nhiều tiền đến mấy thì một ngày cũng chỉ ăn ba bữa cơm, tối chỉ dùng một cái giường để ngủ …, nhưng tại sao hiện nay rất nhiều người thích làm chủ mặc dù năng lực bản thân không có? Để giải thích hiện tượng này chúng ta phải đi tìm hiểu bản chất bên trong của vấn đề.

Có một bộ phim truyền hình bên Trung Quốc tạm dịch là “Thiếu hải sư trẻ”. Vào mùa sinh sản rất nhiều hải sư tìm đến hòn đảo nhỏ để làm tình. Tất cả hải sư tập trung lại một chỗ, con đực dẫn theo vợ của mình ung dung ngồi phơi nắng. Bỗng nhiên có một con hải sư đực phát hiện có chấn động dữ dội trên biển, những con hải sư khác cũng phát hiện thấy điều đó nên nhốn nháo cả lên. Hải sư chủ trên đảo cảm thấy lo lắng, luôn chú ý cảnh giác nhìn ra biển. Trên mặt biển lúc này dày đặc những chấm đen, càng ngày càng gần, nhìn càng rõ hơn, đó chính là đầu của những con hải sư trẻ khác. Đây là những thanh niên chưa lập ra đình, đang rất sung sức. Chắc lúc này các bạn cũng đoán được chuyện gì sẽ xảy ra. Tất cả các tráng sĩ hải sư trẻ lao vào chiến đấu với những hải sư già trên đảo để giành bạn tình. Rất nhiều hải sư đã hi sinh, một số hải sư cái bị bắt đi … Bộ phim kết thúc với cảnh biển lặng.

Đối với động vật chỉ có hai việc quan trọng nhất là sinh tồn của bản thân và duy trì nòi giống. Cả hai việc này đều đòi hỏi phải có tài nguyên. Đó là bản năng, không có bản năng sẽ bị đào thải.

Đối với con người, tài nguyên có ngoại diên của nó kéo dài vô tận, từ những vật hữu cơ đến vô cơ, từ những nhận thức vô hình, tư tưởng đến thông tin … đến lúc quả đất cũng không thể đáp ứng được nguyện vọng của con người, con người đành vươn cánh tay ra ngoài vũ trụ. Khái niệm giàu có cũng do con người sáng tạo ra, con người cũng chính là một bộ phận tài nguyên và là một bộ phận tài nguyên trọng yếu nhất.

Bạn muốn trở thành tài nguyên của người khác? Hay trở thành người chi phối nguồn tài nguyên đó?

Con người không thỏa mãn với chính mình, luôn luôn không phải chỉ một ngày ba bữa cơm, mà không cam tâm chịu bị người khác chi phối. Chính vì vậy họ muốn có địa vị nhiều hơn, tài nguyên nhiều hơn, để chi phối người khác. Giàu có là một loại quyền lực, không chỉ cho thể xác mà còn cho tinh thần hưởng thụ nữa. Nhưng cái gì cũng có tính hai mặt của nó, nhiều kẻ quá giàu nhưng không biết cách sống nên chỉ chuốc lấy bất hạnh. Cách sống bao giờ cũng là điều quan trọng nhất!

Nhiều bạn trẻ ngày nay thích làm đầu gà hơn đuôi phượng. Một con gà tuy nhỏ nhưng lục phủ ngũ tạng còn nguyên vẹn đầy đủ, là một sinh mệnh độc lập. Đầu gà có quyền quyết định toàn bộ sự sống của con gà, còn đuôi phượng chỉ là vật trang sức mà thôi. Nhưng ai cũng muốn làm đầu gà thì sao nhỉ?

Tôi sang Nhật cứ đi khoảng vài trăm mét là thấy một tiệm bán hàng nhỏ. Tiệm này bán đủ thứ giống như một cái siêu thị mini. Dân Nhật hay gọi các tiệm này là Company. Mới đầu ngạc nhiên tôi mới hỏi một người chủ tiệm rằng tại sao các tiệm này đều có tên gọi chung là Company, thì người đó mới trả lời vì tất cả các tiệm này đều thuộc một công ty phân phối hàng. Việc bán hàng có tuân theo một qui trình phân phối qui củ làm cho giá cả hàng hóa khá rẻ, chất lượng và số lượng luôn đáp ứng nhu cầu, cung cách phục vụ chuyên nghiệp … Khi đó tôi lại nghĩ về Việt Nam ta. Nhiều bạn trẻ ra mở tiệm may, tiệm hoa … mạnh ai nấy làm không tuân thủ theo một nguyên tắc kinh doanh nào hết, chính vì vậy mới có chuyện khi muốn mua một món hàng nào đó khách hàng phải đi xem xét rất nhiều nơi, vì mỗi nơi bán giá một khác, chất lượng một khác, cung cách phục vụ một khác … Ngay cả những công ty lớn khi xuất khẩu cà phê, lúa gạo … ra thị trường nước ngoài còn đua nhau cạnh tranh hạ giá, khiến cho nền kinh tế nước nhà bị thiệt hại nặng nề. Ai đời gạo xuất khẩu lại rẻ hơn cả gạo trong nước thế mới lạ.

Người Nhật ví chúng ta như những hạt kim cương còn họ chỉ là hạt cát, nghe thoáng qua tưởng họ khen mình hóa ra họ chê người Việt Nam giỏi nhưng không biết đoàn kết khi làm ăn. Buôn có bạn, bán có phường, đó là câu nói từ ngàn xưa của ông bà ta để lại, song vào thời buổi hội nhập này nền kinh tế của chúng ta đang bị xé nát, manh mún … Cần có những người lãnh đạo xuất sắc, những chính sách vĩ mô đúng đắn, những hiệp hội … để định hướng và nâng tầm cho những nhà doanh nghiệp trẻ, để chất lượng cũng như số lượng hàng hóa trở nên tốt nhất, góp phần thúc đẩy nền kinh tế ngày càng hùng mạnh.

Nhưng … ai sẽ là người làm được điều này? Tất cả còn đang bị bỏ ngỏ.

Chat Master Club

11/07/2010

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: